Đêm trăng Mường Lò
05/11/2021 3:09:00 CH
487: Lượt đọc

Mường Lò những ngày đông. Cái lạnh se sắt, ngọt như một lưỡi dao cắt lẹm vào da thịt. Bóng tối lan nhanh, vây chặt lấy không gian, cây cối, nhà cửa. Những bóng đèn cao áp lấp lóa, kiêu hãnh như những vị anh hùng đường phố.

Nhưng mỗi cơn gió đi qua, ánh sáng tỏa ra từ những cột đèn gầy guộc lại run lên trong bóng đêm và giá rét. Bất chợt nhìn lên không trung, xuyên qua thứ ánh sáng mờ ảo của đèn điện, ta bắt gặp một thứ ánh sáng trong veo tỏa ra từ đóa trăng vàng dịu, ngỡ ngàng như gặp lại cố nhân.

Vẫn là đóa trăng ấy, đóa trăng đã đi theo ta suốt một tuổi thơ mộng mơ và vụng dại. Nhớ những buổi sinh hoạt hè, cả lũ con gái lố nhố mười hai, mười ba kéo nhau lên bờ đê ngồi ngắm sao trời. Những đôi mắt ngây thơ chưa hề vướng bụi cứ như dán chặt vào cái màn ảnh khổng lồ là một vùng trời rắc sao dày đặc. Vầng trăng tròn hiền ngoan nằm im giữa hàng hà sa số những ngôi sao bé tí.

Bên cạnh là mấy ngôi sao thật to, lấp lánh. Đứa nào cũng tự nhận mình là ngôi sao to nhất. Nhớ những đêm yêu đương hò hẹn, ánh trăng len lỏi, dâng đầy trong đôi tay, tỏa trên khuân mặt người yêu một thứ ánh sáng kì diệu…Mới đêm nào vành trăng còn mỏng như một lá lúa, những hạt vàng vương vãi khắp nền trời. Vành trăng mỏng và yếu run lên trong gió đêm rười rượi. Rồi từng đêm trăng lớn lên. Từ một vành trăng, thành một đóa trăng, rồi một vầng trăng tròn đầy, viên mãn.

Đêm Mường Lò. Đóa trăng bất chợt nở bung, ánh trăng là thứ hương thơm đang dần tỏa ra khắp không gian sâu thẳm, như tấm lưới khổng lồ vây lấy cả mặt đất. Lòng chảo Mường Lò ngoan ngoãn nằm im hứng lấy ánh trăng vàng rượi. Trăng thấm vào từng kẽ lá, từng ngõ tối. Trăng lóng lánh trên những tấm váy nhung, theo chân các thiếu nữ Thái đi khắp phố phường. Trăng tan trong tiếng cười nói trong veo. Trăng quay theo những vòng xe ràn rạt. Phố núi chìm trong một không gian huyền diệu, thứ cảm giác khó có thể tìm thấy ở bất cứ mảnh đất nào khác. Rồi bất chợt, thanh âm của những đêm hội xòe lại vang lên đầy thúc giục: “Đêm Mường Lò, trăng đang lên dần, vào đây anh múa xòe cùng em…”.

Trong ánh trăng vàng rượi, cánh đồng Mường Lò lấp lóa. Những bắp ngô như đang uống từng giọt trăng để mà căng đầy. Ngày mai, ngày kia và ngày kia nữa, khi đã tích tụ đủ khí trời và vị đất, những bắp ngô sẽ theo tay người ra với chợ ngô đi khắp các nẻo đường. Và trong món quà quê của người phương xa một lần đến đất Nghĩa, chắc hẳn sẽ có cả những bắp ngô tươi. Mấy ai biết được trong đó có bao nhiêu giọt mồ hôi của người làm ruộng và cả những giọt trăng Mường Lò đã tích tụ, đã lắng đọng, đã thăng hoa thành những tinh túy riêng có của mảnh đất này.

Đêm Mường Lò. Đóa trăng vàng nghiêng nghiêng soi mình trên mặt nước lung linh. Khuôn trăng tròn đầy treo lơ lửng, soi rõ cầu bản Xa vắt vẻo trên dòng Nậm Xia huyền thoại. Chiếc cầu cong cong thi thoảng lại rung lên theo bước chân người và những chiếc xe qua.

Đứng trên mặt cầu giữa đêm trăng, ngắm nhìn những dây văng vắt qua hai bên cầu như sợi xà tích vắt bên hông người thiếu nữ Thái, duyên dáng vô cùng. Và nghĩ đến sợi xà tích màu bạc đáng yêu nổi bật trên nền váy nhung trong những đêm hội xòe, ta lại liên tưởng đến vành trăng non mỏng mảnh khẽ rung lên theo từng nhịp bước để những đêm hội xòe, Mường Lò lại bát ngát ánh trăng.

Trong ánh lửa bập bùng, đôi má em gái Thái ửng lên sắc hồng và ánh trăng thơm ngát. Tay trong tay, những điệu xòe cứ thế mà bất tận, mà da diết. Nhịp trống, nhịp chiêng, khèn bè, mắc hính,.. vang lên xua tan mọi mệt nhọc, khổ đau, thù hận. Chỉ còn niềm vui, tình yêu, sự chở che của con người và chếnh choáng ánh trăng. Ánh trăng như tấm thảm vàng nâng bước chân người. Ánh trăng tan ra thấm đẫm cả không gian.

Trời càng se sắt, trăng càng lên cao, không gian càng sâu thẳm. Trăng tỏa ra một thứ ánh sáng trong như pha lê len lỏi tận lòng người. Trong đêm, ta đối diện với chính mình, nhìn rõ những kẻ đồng lõa của bóng đêm. Và ánh trăng trở thành thứ ánh sáng thanh lọc tâm hồn để ta lựa cho mình những hạt giống của yêu thương. Ta hiểu rằng sẽ chẳng có đóa hoa nào nở được trên những mảnh đất đầy dối trá, bon chen và ích kỷ. Trăng nói với ta rằng yêu thương bao nhiêu cũng là chưa đủ và hãy cứ cho đi những điều ta muốn nhận.

Đêm Mường Lò. Nghe tiếng gió lao xao lướt qua đồi thông trên Căng - Đồn Nghĩa Lộ như khúc hát ru ngọt ngào vẫn vang lên bất chấp mọi sự đổi dời. Đó là khúc ru cỏ non: Hãy lớn lên đi những mầm xanh căng tràn nhựa sống! Dẫu đời cỏ mỏng manh thì hãy cứ dâng màu xanh cho đời. Và đó là khúc ru những người con đã mãi mãi nằm yên trong lòng đất mẹ. Trước các anh, ta thấy mình thật nhỏ bé. Vẫn biết theo thời gian bia đá sẽ mòn, bụi thời gian cũng có thể phủ mờ tất cả. Chỉ có sự hy sinh của các anh là vĩnh cửu. Chỉ có vầng trăng kia là vĩnh cửu. Máu xương các anh đã đổ xuống cho mảnh đất này mãi mãi xanh tươi thì với mảnh đất này các anh là bất tử. Và với ta, Mường Lò - mảnh đất dẫu không mang nặng đẻ đau nhưng khi đã yêu thì tình yêu sẽ làm nên ruột thịt...

THU PHONG